Trường xưa
- 18 thg 11, 2015
- 6 phút đọc
Trong cuộc đời học trò của tôi –quãng thời gian khó quên nhất trong đời người,
những năm tháng học tập dưới mái trường THPT Chuyên Lê Khiết đã lưu giữ trong tôi biết bao kỷ niệm đẹp và trong trẻo nhất.
Ấn tượng đầu tiên về trường của tôi là lúc tôi còn học cuối cấp II. Ngày ấy, cứ mỗi lần đi ngang qua trường là tôi lại cố gắng nhìn vào khuôn viên trường, ngắm nhìn những thứ lạ mắt ở xung quanh,nhìn những anh chị đang học ở trường mà lòng thầm ngưỡng mộ và ao ước .Nó đã trở thành động lực để tôi có thể cố gắng nhiều hơn nữa.Ngày thi vào 10 cuối cùng cũng đã đến.Sau 3 ngày thi căng thẳng ,tôi hồi hộp ngồi ở nhà chờ kết quả.Một tuần, hai tuần trôi qua cuối cùng cũng đến ngày có kết quả thi.Cảm giác hồi hội,lo sợ,hi vọng cứ đan xen vào nhau khiến cho tôi đứng ngồi không yên.Và thật bất ngờ : tôi đậu rồi,tôi đậu trường Lê Khiết rồi .Những cảm xúc trong tôi như được dịp vỡ òa. Niềm hạnh phúc xen lẫn sự tự hào và háo hức về một tương lai mới, môi trường học mới xâm chiếm hết tâm hồn tôi. Tôi vui sướng không thể nói nổi nên lời,chỉ biết chạy thật nhanh về nhà để rồi : “Mẹ ơi! Con đậu rồi”. Cái ước mơ ngày trước ,cái khao khát bấy lâu của tôi đã thành sự thật,cuối cùng thì tôi cũng đã được vào học ở mái trường mà ngày đêm mà mình mong ước.
“Ngày nào còn bỡ ngỡ
Loay hoay trước cổng trường
Chưa một chút bâng khuâng
Với ngôi trường mới ấy “

Vào một buổi sáng mùa thu, khi những sợi nắng vàng còn sót lại của mùa hè còn vương lại trên tán bàng xanh, lá đã trở nên dần nhạt màu hơn, nhưng vẫn đủ nhuộm một màu vàng óng cho một buổi đầu thu, như hân hoan đón chào những học sinh mới bỡ ngỡ bước chân vào cổng trường THPT Chuyên Lê Khiết. Khép nép trong màu áo trắng, tôi cảm giác mình như trưởng thành lên và thấy tự hào khi mình là học sinh của trường. Những ngày đầu tiên bước vào lớp mới, tôi gặp được những người bạn mới, làm quen với một môi trường mới. Với bản tính hòa đồng vui vẻ, tôi nhanh chóng làm quen được với những người bạn mới của mình, một lớp trưởng vui tính, dễ thương; một bí thư hơi ít nói nhưng cũng rất dễ gần đặc biệt là tinh thần trách nhiệm rất cao.Không thể không kể đến ba người bạn mà tôi đặc biệt yêu quý đó là : Duyên heo với khuôn mặt ú ú trông rất dễ thương,Hà –nấm lùn dễ thương bạn ấy lúc đầu tuy có khó gần nhưng lại vô cùng tốt bụng và cuối cùng là Tiên BĐ một người rất khó có thể quen thân với một ai nhưng nếu đã thân rồi thì lại vô cùng tốt bụng và luôn quan tâm đến người khác và nhiều nhiều bạn khác nữa.Thầy chủ nhiệm lớp tôi là thầy Nguyễn Tấn Huy và cũng là người dạy môn chuyên của lớp chúng tôi. Có thể nói thầy như người cha thứ hai dạy dỗ chúng tôi thành người. Nếu nói thầy cô là những người lái đò đưa học sinh qua sông, thì thầy là những người lái đò xuất sắc nhất.Bởi thầy không chỉ dạy cho chúng tôi về kiến thức ở trường mà còn dạy cách sống,cách làm người,cách đối nhân xử thế nữa. Thầy luôn quan tâm đến chúng tôi, mừng trước sự tiến bộ của chúng tôi, trăn trở vì những khuyết điểm mà chúng tôi vấp phải,luôn quan tâm đến chúng tôi từng chút một.Chính vì lẽ đó mà lớp tôi ai cũng yêu quý thầy cả.
Ngôi trường của tôi không đồ sộ, to lớn như các ngôi trường chuyên ở những tỉnh khác, nhưng đối với tôi nó quý giá vô cùng. Bởi hàng ngày, tôi được biết thêm bao điều mới mẻ. Tôi cảm nhận được thêm tình yêu đất nước to lớn của dân tộc thấm đượm qua những áng văn,những vần thơ thầy giảng. Tôi hiểu hơn những trang sử hào hùng, những chiến công kì tích của cha ông để bảo vệ đất nước. Và tôi được đưa đến những vùng đất mới, với biết bao điều kì thú về thiên nhiên, về phong tục và truyền thống lâu đời của những con người ở đó, được khám phá những tính chất, định lý toán học, vật lý, hóa học lạ lẫm mà thú vị. Có được tất cả những điều ấy là nhờ công lao của những người thầy,cô giáo đã thầm lặng ngày ngày truyền đạt kiến thức cho chúng tôi. Và chính những người thầy, người cô, những con người luôn tận tuỵ suốt những năm tháng ấy đã dìu dắt tôi đến bến bờ tri thức, để bây giờ mỗi khi nhớ lại là biết bao cung bậc, những cảm xúc khó tả biết chừng nào….
Nhưng còn rất nhiều điều tạo nên tình yêu mang tên “THPT Chuyên Lê Khiết” trong tôi. Tôi yêu cây hoa sữa tỏa hương thơm nồng nàn mỗi khi thu về,mùi hương ấy lan tỏa xung quanh ngôi trường thân yêu của tôi.Một mùi hương mà khó ai có thể quên khi bước ra khỏi trường.Rồi cây bàng với những tán lá xòe rộng như cái ô xanh khổng lồ che nắng cho lũ học trò tinh nghịch chơi đùa sau những giờ học lí thú nhưng cũng đầy căng thẳng, và cả ngày khai trường, ngày 20-11, ngày 26-3, ngày 2-9,…những ngày lễ làm sân trường náo nhiệt hẳn lên. Tất cả những ngày tháng tuyệt vời ấy tất cả đã in sâu vào trong kí ức của tôi không thể nào xóa nhòa đi được.Từng phòng học lúc nào cũng vang lên lời giảng ân cần của thầy cô, tiếng phát biểu dõng dạc trước lớp hay tiếng cười nói hồn nhiên, trong sáng của những bạn học sinh. Sân trường rộng rãi thoáng mát nhờ những hàng cây xanh tươi xào xạc lá và những cơn gió nhè nhẹ. Tôi yêu lắm sân trường này. Mỗi khoảng đất, mỗi chiếc ghế đá đều in dấu những kỉ niệm đẹp về những lần đi học hay chơi đùa cùng bạn bè.
Từng hàng ghế đá quen thuộc nơi tôi thường ngồi ôn bài và cả những buổi chuyện trò, tâm sự với những đứa bạn cùng nhau. Cái ghế đá kỷ niệm của mấy đứa bà tám lớp tôi, cứ mỗi lần ra chơi là cả nhóm chúng tôi tranh nhau ngồi lên chiếc ghế đá, để rồi cùng nhau kể chuyện buổi học ngày hôm đó và cười vang cả một góc trường, tạm quên đi những mệt mỏi và lo âu về hai kì thi quan trọng sắp tới, tạm quên đi về cái ngày sắp phải chia xa, và tạm quên đi rằng, mình đã 12.
Thầy cô ơi ! Thương lắm thầy cô à, dù mai này trên đường đời có khó khăn, có chông gai thử thách em cũng sẽ vượt qua, bởi lẽ chỉ có thế mới đáp lại những gì mà thầy cô đã truyền đạt kiến thức làm hành trang để em bước vào đời…Xin dành tình cảm tốt đẹp nhất, những lời tri ân nồng thắm nhất dành tặng đến những người thầy, người cô đã cùng em đi qua những năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò …
“Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu”
Và bạn ơi, tôi biết mỗi chúng ta ai cũng đã từng có một thời học sinh hồn nhiên nhiều kỷ niệm như thế…Đôi lúc khi tấp nập bồn bề với cuộc sống, đôi lúc khi đi qua ta lại lãng quên những năm tháng ” mộng mơ “, những ngày xưa chất chứa biết bao hoài bão riêng mình …Vậy thì bạn nhé ! Hãy nhớ về ngày xưa ấy, sống lại những năm tháng ” học trò ” ấy để thấy đâu đó những kỷ niệm thân thương trường lớp, những đứa bạn đáng yêu, tinh nghịch ngày nào và những người thầy, người cô âm thầm lái đò qua sông. Nếu có thể, hãy cho tôi được một lần nữa là cô học trò nhỏ bé của Lê Khiết thân yêu
“Ôi ! Mái trường yêu dấu
Ôi ! Thầy cô thân yêu
Chắp cho tôi đôi cánh
Bay cao trên đường đời .
Đừng nhé thời gian ơi !
Đừng phủ mờ kỷ niệm
Để còn mãi trong tôi-Trường Lê Khiết thân yêu.



































Bình luận