top of page

Bâng Khuâng

 

Với những ước mơ vẫn đong đầy

Vào trường Lê Khiết chỉ mới đây

Mười hai Văn chưa xa mà nhớ

Gửi lại nơi này những giấc mơ

 

Hoa sữa mùa này sao vẫn nở?

Hương cứ hững hờ, cứ thờ ơ

Bỏ mặc đứa học trò cuối cấp

Bơ vơ với những đợi chờ...

 

Còn bao lâu, còn bao lâu nữa?

Ngày chia tay, xin chẳng đến gần

Dòng thời gian trôi dài vô tận

Sao chẳng chừa ngày của bâng khuâng?

 

Rồi mai đây xa mái trường này

Xa thầy cô, rời bạn bè cũ

Hàng ghế đá, hàng cây như đứng ngủ

Yên lặng, trầm ngâm chẳng cần ru...

 

                                                 Đỗ Thị Như Nguyệt

                 Tình đầu
 
Tình đầu ngây ngô như đứa trẻ
Thật khờ dại, thuần khiết và vô tư
Yêu nhau bằng cả tấm chân tình
Nào ai nghĩ đến ngày mình xa nhau

Tình yêu đầu như viên kẹo ngọt lạ mắt
Nếm thử một lần chắc chẳng thể nào quên
Hình bóng kia bao năm vẫn thế
Khiến trái tim bé nhỏ mãi bồi hồi

Tình yêu đầu đẹp như bong bóng xà phòng
Nhiều màu sắc mà cũng thật mong manh
Một cái chạm, thật nhẹ!
Bùm! Bọt nước vỡ tan!
                       
                             Nguyễn Minh Hiền 

     Thương Và Nhớ

 

Dù mai đây cách xa muôn phương

Nhớ mãi nơi đây một mái trường

Quên làm sao được những năm ấy

Lắng đọng trong tôi nhớ và thương

 

Nhớ Lê Khiết ngôi trường mến yêu

Thương thầy Huy nghiêm khắc tận tâm

Dẫu có la rầy và trách mắng

Cũng vì lo lắng cho chúng tôi

 

Thương mười hai văn toàn là nữ

Nhưng quậy lại chẳng kém nam

Dẫu có lúc bốc đồng mâu thuẫn

Nhưng cũng rất đoàn kết đồng tâm

 

Nhớ và thương đã thành kỉ niệm

Những kỉ niệm sống mãi với thời gian…

 

                                             Nguyễn Thị Thanh Ly

 

LỜI CON MUỐN NÓI

 

Cầm bút lên định viết một bài thơ...

 

Thầy ơi! Con viết về thầy

 

 Lại "chiếc bảng đen" , lại " hạt phấn trắng"

 

Lại "kính mến" , lại " lặng thầm hi sinh"

 

Những hàng thơ đều đều xếp thẳng

 

Sao con lại thấy giả dối đến gai người

 

Mơ màng thấp thoáng nụ cười

 

Vọng tiếng thầy ngân nga trên bục giảng

 

Thầy gần lại, thành bóng hình rất thực

 

Và.

 

 Có những điều vô cùng giản dị mãi đến giờ con mới chợt nhận ra

 

Con với thầy : người dưng nước lã

 

Con với thầy :khác nhau thế hệ

 

Con qua sông...

 

Còn thầy ở lại

 

Với bóng phượng già

 

Với trang kí ức

 

Với những chuyến đò ...

 

                                                      Kiều My

VÈ LỚP VĂN
Ve vẻ vè ve 
Nghe vè cái lớp
Lớp nào vui nhất
Chính là lớp văn
Chẳng thấy trai đâu
Chỉ toàn con gái
Ai vào cũng bảo
Âm thịnh dương suy
Nhưng nghĩ cho sâu
Lớp mình vui thật.
Cần gì con trai
Mình cũng cắm trại
Đóng kịch diễn tuồng
Kiêm luôn hoàng tử
20 tháng mười
Mùng 8 thág 3
Trai lớp người ta
Nào quà nào bánh
Con gái lớp mình
Cũng bánh cũng hoa
2năm trôi qua
Toàn quà tự tặng
Tiệc tự  tổ chức
Văn nghệ tự xem
Cũng tự chúc nhau
Thế mà hạnh phúc!
Cũng có đôi lúc
Tiếng nhỏ tiếng to
Xì xào cãi cọ
Chuyện nọ chuyện kia
Rồi cũng bỏ qua
Ta lại một nhà
Gia đình đoàn kết.
12 sắp hết
Đại học cận kề
Phượng đỏ lời thề
"Tiến về Sài Gòn"

                                                    

                                                  -Mỹ Hoa-

             Kỉ niệm xưa 

 

Tôi sợ ngày mai tôi sẽ lớn
Xa cổng trường khép kín lại thời gian
Sợ phượng rơi là nỗi nhớ nồng nàn
Rồi sẽ sống trong muôn vàn nuối tiếc
Ôi kỉ niệm nhớ làm sao cho xiết
Giờ ra chơi lũ lượt xuống sân trường
Đứa dung dăng đi nhặt cành phượng thắm
Đứa xếp thuyền gửi gắm những ước mơ
Lỡ mai này xa rồi ta sẽ nhớ
Những người lạ đã trở thành thân quen
Ta quen nhau từ quần xanh áo trắng
Ta xa nhau bởi tia nắng mùa hè
Giọt lệ sầu đôi mắt bạn đỏ hoe...
Lê Khiết ơi chiều nay đành lỗi hẹn
Hắt hiu buồn sợi nhớ với niềm thương
Trên phố vắng khóc một thời nông nỗi
Với khoảng trời màu tím của xa xưa
Phút chia xa tất cả là kỉ niệm
Ngày cuối cùng tôi vứt hết thơ ngây...


                                                      -Ánh Khuyên-

    Nắng kỉ niệm

 

Nắng trải dài trên sân trường yên vắng

 

Màu nắng vàng trên tà áo thơ ngây

 

Dòng kỉ niệm dạt về

 

…ào ạt…

 

Mùa nắng đầu giữa ngày thu trong trẻo

 

Màu nắng thơ ngây buổi kì ngộ

 

Gặp nhau

 

Vui cười

 

Hạnh phúc

 

Buổi nắng đầu tiên

 

…vị thơ ngây

 

Ngày mùa đông chắt chiu tia nắng nhỏ

 

Từng giọt nắng rơi

 

Ấm áp giữa mùa dài

 

Bạn bè bên nhau san sẻ yêu thương

 

Tiếng cười giòn phá tan cơn rét buốt

 

Hạt nắng vàng tươi

 

…tràn hơi ấm

 

Nắng ngọt đầu năm tràn ngập lối

 

Hương thơm theo nắng khẽ thăng hoa

 

Lòng người rộn rã

 

Thuở đầu xuân

 

…tươi mới

 

Mùa nắng hè gắt gỏng

 

Trang mực tím đầy thư

 

Từng dòng bút biệt ly…chia xa

 

Mùa nắng buồn

 

…mùa chia tay

 

Màu nắng buồn

 

…màu kỉ niệm

 

Nắng trải dài trên sân trường yên vắng

 

Nắng có biết chăng, màu vàng của nắng

 

Đã dạt vào mắt người em thơ?

 

Dòng kỉ niệm tràn lòng

 

Tràn ra cả nắng…

 

                   Lê Thị Như Hảo

        TUỔI XANH

 

Tuổi xanh ơi sao cậu trôi nhanh thế

Chảy đi hoài như một cái chớp mi

Có khi nào để dừng lại hoài nghi

Và suy ngẫm những gì mình đang có

Lần nữa đi qua, đi qua lần nữa

Màu hoa đỏ trãi đầy trên phố vắng

Sao nhớ quá người đưa đò thầm lặng

Vẫn dáng hình vẫn mái tóc phai sương

Đây bè bạn tôi người thương người nhớ

Sống chan hòa đầy đắp những ước mơ

Tuổi xanh kia bao giờ quay trở lại

Chút hoài niệm thời áo trắng thơ ngây

    

                                    -Thảo Vi-

 

 

© 2023 by Artist Corner. Proudly created with Wix.com

bottom of page